Lời thú tội (confession) của Bống Hồng Nhung tại Đồng Dao

Hồng Nhung bước ra sân khấu Đồng Dao với dáng vẻ rất mốt, năng động và tự tin. Bất chợt, Bống đột ngột “confession” (thú tội) với khán giả…khán phòng như nín thở, chìm đắm trong từng lời nói, lời hát của Bống.

Không gian âm nhạc của phòng trà Đồng Dao trở nên thư giãn và trong lành khi Bống xuất hiện, nói và hát về những cơn mưa mùa hè. Cơn giông bắt đầu lan tỏa khán phòng khi âm nhạc của “confession” nổi lên. Hồng Nhung đã rất vui vẻ nói về lời thú tội: “Hồng Nhung vốn rất tự tin nhưng giờ thấy sự tự tin đã mất đi 90 % chỉ còn 10 %, cho nên đã viết “Thú tội” (confession) cùng hai nhạc sỹ trẻ Dương Khắc Linh và Thanh Bùi, bài hát được hát cả bằng tiếng Anh và tiếng Việt…Mọi người yêu quý Hồng Nhung xin hãy nghe lời thú tội của tôi qua bài confession”.  Âm nhạc mang nhiều nét của nhạc kịch, lời ca đẹp và trong sáng như thánh ca, lối hát của Hồng Nhung rất lạ dù Bống chỉ hát với bản phối demo dùng để tập luyện. Confession sẽ  xuất hiện trong album nhạc kịch sắp tới với bản phối độc đáo cùng dàn nhạc giao hưởng.

         Sau món quà bất ngờ đầu tiên dành tặng khán giả, Hồng Nhung lại dấy lên không khí sôi động, trẻ trung, ngập tràn cảm xúc với “Don’t cry for me Argentina”. Ca khúc đã bước ra khỏi bộ phim và các vở nhạc kịch để có một đời sống độc lập – trở thành bức thư tình tuyệt vời nhất dành cho đôi lứa yêu nhau, nhiều người nhớ đến ca khúc với câu “I love you and hope you love me”. Hồng Nhung bật mí một chi tiết rất thú vị là chính ca khúc này đã giúp Hồng Nhung lựa chọn trở thành ca sỹ chứ không phải là cô giáo như mơ ước ngày bé. “Don’t cry for me Argentina” được Hồng Nhung thể hiện rất thành công với nhiều phong cách, lúc dịu dàng với bản phối pop ballad, lúc lại mạnh mẽ, sôi động với dance – pop. Năm ngoái, trong cuộc thi “Bước nhảy hoàn vũ”, Hồng Nhung đã tạo những điểm nhấn và xử lý khác biệt khiến khán giả trẻ vô cùng thú vị.


Không khí đã bắt đầu rộn ràng, khán phòng đã được nung nóng thì Hồng Nhung lại làm dịu mát lại bằng cơn mưa đầu tiên của mùa hạ  “gội xanh lắm phố hè” với câu chuyện tình xa xăm, đầy ắp kỷ niệm của “Rồi dấu yêu về”: “Xa xôi, xa xôi đã xa xôi rồi. Kỷ niệm còn cháy trên môi”. Hình ảnh cô gái “Em đi qua đây vẫn nói vẫn cười, cớ sao tan vỡ tình tôi…Một mai nếu em về, vườn khuya bước chân nhẹ..” có chút thấp thoáng Hồng Nhung gắn với kỷ niệm khi còn là hàng xóm với nhạc sỹ Bảo Chấn, Hồng Nhung nhớ lại: “Hai người cùng chia chung một con hẻm nhỏ xíu, hai xe honda tránh nhau còn khó. Mưa xuống các mái nhà lụp xụp mà nhà mình cũng là một trong số đó, nhìn qua cửa sổ tự nhiên thấy lãng mạn vô cùng, làm cho mình muốn  rưng rưng…Nhạc sĩ Bảo Chấn đã viết ca khúc và có hơi sử dụng hình ảnh Hồng Nhung thường đi qua ngõ cửa nhà anh, mặc dù không hề có yêu đương gì cả”.

Cơn mưa thoáng chốc của mùa hè qua đi, cơn mưa của“Tuổi đá buồn” lại tràn ngập: “Trời còn làm mưa, mưa rơi mưa rơi, sợi tóc em bồng trôi nhanh, trôi nhanh…”. Thánh đường tình yêu với hình ảnh cô gái bé nhỏ  cùng “đóa hoa hồng cài hôn lên môi…” cầu nguyện tình yêu lại được một lần nữa tái hiện trong ký ức của khán giả. Nhẹ nhàng, nữ tính và dịu dàng, Hồng Nhung khiến khán giả chìm đắm trong những giai điệu lãng mạn của Trịnh Công Sơn.

Tạm rời khỏi thánh đường tình yêu, Hồng Nhung đưa khán giả trở về dạo quanh “Phố cổ” đầy trẻ trung với “tàu điện leng keng” nhưng mở đầu vẫn là: “Phố khuya màn mưa chưa nhạt nhòa, tìm tên từng con phố…”. Nỗi nhớ Hà Nội và những kỷ niệm đẹp của cả thời thiếu nữ đã gom góp cảm xúc để Hồng Nhung hát “Phố cổ” có hồn và tinh tế đến vậy, rộn ràng nhưng rất trải nghiệm và sâu sắc.


Những năm tháng tuổi thơ, ước mơ thơ dại gắn liền với phố cổ được Bống  gửi gắm trong sáng tác đầu tay  My dream (Giấc mơ tôi). Khi giấc mơ qua đi, nhìn lại chặng đường bố đã nuôi dạy mình khôn lớn để Hồng Nhung đã trưởng thành như ngày nay. Món quà Hồng Nhung gửi đến bố của mình là ca khúc “Papa” do chính chị sáng tác cùng Thanh Bùi và Dương Khắc Linh. Âm nhạc điện tử vang lên như những thước phim sống động, khán phòng chìm trong không khí đầy mê hoặc, Hồng Nhung hát đầy tâm trạng bởi mỗi lời ca chính là tâm sự rất riêng tư, tình cảm sâu nặng dành cho người cha. Khi câu hát “gà trống nuôi con” cất lên, nhiều khán giả không giấu nổi sự xúc động. Hồng Nhung lạ hơn với Papa bởi ca khúc được trình diễn bằng cả tiếng Anh và tiếng Việt đan xen. Đây cũng là nét khá lạ và thú vị của dự án nhạc electronic của Hồng Nhung khi ca khúc được thể hiện bằng hai ngôn ngữ.

                Sau những cơn mưa đã đi qua và khoảnh khắc trầm lắng với những kỷ niệm, tình yêu dành cho người cha. Hồng Nhung lại đưa khán giả trở về với không khí sôi động của “Dấu vết” (Bảo Chấn): “Trận mưa mùa thu để lại bên trái nhà, những dấu vết mùa thu nhẹ nhàng khó quên. Ô kìa…”, những “tia nắng hồng” tràn ngập không gian và cao vút: “Tìm lại bài hát, những ngày xưa buồn vui”. Và bài hát được “tìm lại” để Bống kết thúc chương trình là bản pop – rock “Giọt sương trên mi mắt” đầy lửa, gói trọn cảm xúc và niềm mê say – một đỉnh cao trong sự nghiệp của Hồng Nhung. Nhưng rồi Sao chẳng về với em,Tháng tư về, Cho em một ngày, lại được ngân lên để đáp lại tình cảm và lời đề nghị “hát nữa đi Nhung” của khán giả.

Thời gian trôi qua thật nhanh khi được nghe Bống hát và trò chuyện. Cái duyên sân khấu của người con gái Bắc Kỳ vẫn rất lớn, tự nhiên và dí dỏm trong từng câu chuyện dẫn dắt vào bài hát, di chuyển trên sân khấu rất linh hoạt và đẹp mắt. Khán giả khó có thể gặp được một Hồng Nhung dung dị, đời thường đến vậy trên sân khấu lớn – Nơi mà đẳng cấp cần được củng cố và khẳng định ở cấp độ cao nhất. Hồng Nhung đã thực sự mới hơn, trẻ hơn và đằm sâu hơn trong từng lời nói, lời hát.

Đêm nhạc tại phòng trà Đồng Dao, tính chuyên nghiệp của Hồng Nhung thể hiện rất cao ở việc lựa chọn ca khúc và mạch cảm xúc xuyên suốt cho phần trình diễn hơn 1 tiếng đồng hồ của mình, những cơn mưa đã làm dịu cái oi ả của mùa hạ. Năm 2003, Hà Trần từng bày tỏ trên tạp chí “Người đẹp Việt Nam” sự khâm phục Hồng Nhung trong việc sắp xếp, bố cục rất chặt chẽ, chuyên nghiệp cho những live show riêng.

Bống chụp hình với fan sau đêm diễn tại Đồng Dao

             Tính ngẫu hứng, gần gũi của phòng trà được đặt lên hàng đầu, nếu khắt khe và khó tính vẫn có thể  thấy, đôi khi Hồng Nhung quá thăng hoa và nhập tâm vào ca khúc nên có đôi chỗ hát đảo lời, nhầm lời nhưng không nhiều và dường như khán giả không để ý và bận tâm lắm bởi họ đang chìm đắm trong một không khí âm nhạc đầy xúc cảm với tài hát và dẫn dắt của Bống. Hồng Nhung đã thực sự chiếm lĩnh trọn vẹn trái tim của khán giả. Một đêm nhạc đáng nghe và đáng nhớ…

Mạnh Hải – Tuấn Phạm 

Chuyên mục: Nhãn: , , , ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s