“Hồng Nhung – Phố à, phố ơi”: Sự giao thoa hoàn mỹ của âm nhạc và hội họa

Nếu phải chọn một album nhạc đại diện cho âm nhạc Việt Nam năm 2017 thì “Hồng Nhung – Phố à, phố ơi” xứng đáng dẫn đầu bởi đây là một tác phẩm nghệ thuật hội tụ đủ 3 yếu tố: độc đáo, mới mẻ và khác biệt. Vượt lên sự đơn thuần của một album nhạc chủ đề Hà Nội, “Phố à, phố ơi” được sáng tạo từ ánh sáng của hội họa, điêu khắc, Hồng Nhung đã vẽ phố, khắc họa đời sống, tình yêu rộng lớn thông qua ngôn ngữ âm nhạc.

Thách thức lớn nhất của người nghệ sỹ là biến cảm xúc của bản thân thành nghệ thuật, Hồng Nhung từng tâm sự: “Muốn hát hay phải có cảm xúc chân thành. Bởi vậy, tôi luôn thích hát về Hà Nội”. Hồng Nhung chọn “Hà Nội” làm mạch nguồn cảm xúc sáng tạo xuyên suốt cho “Phố à, phố ơi”, nghệ thuật vốn tôn thờ “cái tôi” với bản sắc riêng, mỗi tác phẩm âm nhạc của Hồng Nhung luôn khởi nguồn từ những điều giản dị nhưng rất đỗi độc đáo (như Album Khu vườn yên tĩnh – xuất phát từ chính đời sống nội tâm của ca sĩ), dường như chưa có ai gọi phố thân thương đến vậy “phố à, phố ơi!”.

Print

Hồng Nhung có niềm đam mê hội họa, ngôi nhà mới theo chị tiết lộ sẽ được xây dựng theo phong cách bảo tàng nghệ thuật cá nhân, nơi đây sẽ trưng bày các tác phẩm hội họa, tượng…Bức tranh âm thanh của “Phố à, phố ơi” đem tới sự hài hòa của nghệ thuật hội họa, câu chuyện về Hà Nội xưa và nay được Hồng Nhung kể bằng ngôn ngữ âm nhạc hiện đại ngập tràn cảm xúc với những bản hòa âm mang màu sắc chủ đạo là Semi-Pop và electro đầy mê hoặc. Ca khúc “Tôi xưa nay Hà Nội” (Vũ Cát Tường – Hồng Nhung) mở đầu album đã phác họa về một Hà Nội hiện đại, sôi động với nắng khan, khói bụi mờ, nhà cao tầng, đô thị mới mọc lên nhưng vẫn còn đó sự ôm ấp, trân trọng ký ức đẹp về tiếng pháo, cơn mưa phùn của những ngày xuân. Vẻ đẹp bình dị của cuộc sống được tô đậm hơn với sự mượt mà của “Về với đông”:  “Nghe thoáng trên  bờ đê, cơn gió đông ùa về. Chiếc lá non giọt sương, rơi ướt trên lòng đường. Nhà ai đốt rơm nướng khoai, thơm phức ra bên ngoài…” giai điệu âm nhạc của Vũ Minh Tâm giản dị, mộc mạc nhưng đầy ma lực, lôi cuốn. Sự trẻ trung bất ngờ của “PHỐ THU” đã đem đến ngạc nhiên, thích thú đặc biệt cho người nghe, Hồng Nhung “lột xác” hiện đại, tươi mới với nhạc điện tử: “…Một ngày thu nắng, một ngày thu mơ màng, một ngày thu cùng em cầm tay dạo chơi thênh thang phố…”.

Điểm độc đáo của album “Phố à, phố ơi” là kỹ thuật giọng hát được Hồng Nhung “vận nội công” biến hóa đa dạng, liên tục nhưng rất gọn gàng, tinh tế giống như đặc trưng trong nghệ thuật điêu khắc, qua đó giúp chị truyền tải thông điệp, tư tưởng nghệ thuật và cảm xúc đến khán giả trọn vẹn nhất. Âm thanh giọng hát Hồng Nhung dường như phát sáng, đi đến tận cùng của đam mê với “Cây vĩ cầm”, “Giấc mơ tôi” có lúc giọng nhẹ như gió bấc, vút cao mênh mang như sáo diều, có lúc lại thủ thỉ, thì thầm đánh võng cung bậc cảm xúc của người nghe. Chất trong sáng, hồn nhiên của trẻ thơ ngập tràn trong “Cây bàng của cha”: “Bọn trẻ xưa nghịch lắm, vài ba đứa huýt gió tìm nhau, quần đùi chân đất, đầu trần phơi nắng, gọi nhau ra gốc bàng mỗi trưa hè…”, rồi không gian chợt lắng lại trong cảm xúc thời thiếu nữ mộng mơ của cô gái mang tên một nhành hoa: “trên căn gác nhỏ, nơi tôi mơ thấy tình yêu đầu tiên…Phố xưa vẫn thức đón tôi trở về….” (Phố à, phố ơi) hay sự cô đơn, mong manh của người phụ nữ với “…đêm qua mặc thêm áo, tay em lạnh mùa đông ngoài phố…” (Đêm nằm mơ phố), âm nhạc vang lên thật gợi cảm, nữ tính trong hành trình tìm kiếm, khám phá cái đẹp. Nếu “Confession” (Lời thú tội) là độc thoại nội tâm của con người nhỏ bé giữa cuộc đời rộng lớn, vô cùng: “Một mình tôi, một thế giới một tâm hồn tìm niềm vui trong giấc mơ, chẳng biết chia cùng ai, chẳng có ai chờ…” thì “Phố cổ” lại vẽ nên bức tranh đối lập với cuộc sống sôi động của “tàu điện leng keng, leng keng chở người đi xa, đi xa không về….vất vả ngược xuôi cho ngày mới…”, sự tương phản trong tiết tấu của các ca khúc đã đem đến những gam màu ấn tượng của cảm xúc.

HONGNHUNG_MG_0133-Copy

“Thư Hà Nội” của kiến trúc sư, nhạc sĩ Nguyễn Vĩnh Tiến là cái kết hoàn hảo cho “Phố à, phố ơi”, người nghe gặp lại một Hồng Nhung nồng nàn, tinh tế, đậm chất Hà Thành: “Gửi anh biết bao nhiêu ngày gió thổi…Gửi anh chuyến xe đi về xa thẳm…Gửi anh nhớ nhung bao dòng chữ lội…” âm hưởng dân gian của ca khúc đặc biệt phù hợp với giọng hát của Bống, chị hát nâng niu, chắt chiu từng câu chữ, cùng với “Phố Thu”, “Thư Hà Nội” là bản thu xuất sắc trong album và được nhiều khán giả yêu thích nhất.

dd

Album “Phố à, phố ơi” mang đậm hơi thở thời đại (với nhiều nhạc phẩm: Cây vĩ cầm, Về với đông, Phố cổ từng đoạt giải trong chương trình Bài hát Việt) Hồng Nhung hát bằng giọng hát và tâm hồn của người Hà Nội, giữ kĩ nét văn hóa của người Tràng An trong từng câu hát, yếu tố xưa và nay được kết nối bằng cảm xúc thuần khiết, trong bức tranh PHỐ của Bống âm nhạc và hội họa được giao thoa hoàn mỹ. “Phố à, phố ơi” đã khám phá vẻ đẹp bình dị của cuộc sống từ đó gieo mầm cho tình yêu rộng lớn, vượt lên một album nhạc trẻ thông thường với tình cảm đôi lứa bi lụy để mang giá trị, tầm vóc của một tác phẩm nghệ thuật. Và như thế, “Hồng Nhung – Phố à, phố ơi” với giá trị cội nguồn sẽ ở lại bền lâu cùng tình yêu của người nghe.

Mạnh Hải (01/01/2018)

Phố thu (sáng tác: Vũ Minh Tâm)

Thu về trên phố nhỏ, gió sang mùa lá rơi đầy. Em hồn nhiên tóc mềm, mắt xoe tròn, gót chân gầy. Dường như nghe đâu đó, vài âm thanh trong gió, lũ chim non ngẩn ngơ. Chờ em trên con phố, chiều nay ta đón đưa biết nhớ nhung cho vừa. 

Một ngày thu nắng, một ngày thu mơ màng, một ngày thu cùng em cầm tay dạo chơi thênh thang phố. Từng mùi hương cốm, từng hàng cây ven đường, ngọt ngào như bài ca tình yêu ngày xưa ta hay hát.

Có cơn mưa mùa thu, ướt lối em đi về. Chiều Hồ Tây đợi ai, chờ ai xôn xao thế, có cơn mưa về ngang nhắn cho ta đôi lời, là vì ta hờn ghen vì ta nhạt phai hay em quên ta rồi.

Phố à, phố ơi (Sáng tác: Lưu Hà An)

Phố ơi phố à, phố à phố ơi, nối bao mái nhà, nối tuổi thơ tôi. Cành đa bỏ búp, hoàng lan vàng lá, ấy là, là phố tôi, ngày xưa. Phố ơi, có nhớ, trên căn gác nhỏ, nơi tôi mơ thấy, tình yêu đầu tiên. Phố xưa vẫn thức, đón tôi trở về. Phố xưa vẫn ngóng, từng tiếng ru đêm, à ơi, ngủ đi.

Tôi tìm gió mùa đông bắc, se lạnh những gì nhung nhớ. Tôi chờ mưa phùn giăng mắc, giấu đi nỗi buồn của tôi. Phố nhỏ ơi ngủ đi nhỏ, sớm mai tôi đi xa rồi. Để lại mối tình đã cũ, viết tên nhau bằng mùa thu.

Chỉ còn mang theo ký ức, bài hát xưa tôi hát cho bạn bè, có ai nhớ đến mối tình cũ, phố nhỏ ơi, ngủ đi. Chỉ còn mang theo ký ức, phố ơi có nhớ tôi không, nơi đây có người con gái, mang tên một nhành hoa.

Tôi xưa nay Hà Nội (Nhạc: Vũ Cát Tường, lời: Hồng Nhung)

Ai nghe qua giọng tôi thôi cũng nói người Hà Nội cũ, thấp thoáng một dáng đứng thân như người hàng xóm lâu năm. Dù cho ngày tháng có giấu đi kỷ niệm còn về trong mơ ngọt đắng, dù số phận đã cuối đi ngàn dặm thì bàn chân vẫn kéo tôi về.

Hà Nội giờ nắng khan, chói chang khói bụi mờ, tìm người giữa muôn lối quanh phố càng đông. Người về từ những nhà máy công trường nào, những đô thị nào đang xây mới. Đường dài cầu cao tháp vươn chọc trời, dự án xa vời vợi đang cơi nới. Ôm ấp ký ức trong tâm hồn tôi.

Nghe bao giai điệu thân thương viết về Hà Nội ấy. Cho tôi chân trời hơi sương vẽ bong sâm cầm vút bay. Để một người đến với chốn đây ngập ngừng, lạ mà sao thân thương thế, dù số phận đã cuốn tôi đi ngàn dặm thì bàn chân vẫn níu tôi về.

Hà Nội giờ đây rộng  lớn hơn nhiều lần, nhà máy cao nhiều tầng thêm phố mới, gặp con đường xưa cùng lớn lên ngày nào, những cây cổ thụ nghiêng bóng cao. Ôm ấp ký ức trong tâm hồn tôi.

Ngày xuân mới, vẫn nhớ tiếng pháo nồng mưa phùn. Chiều đông vắng mênh mang bên sông lời ru mãi. Chợt tôi tìm tôi giữa phố xa lạ dần, ngày tháng xa chợt gần, tim bỗng nhớ. Tuổi thơ của tôi ngày bão giông ùa về để tiếng ca tràn trề như chất chứa, để cho một tôi được lớn lên từng ngày để chắp cánh tôi đi muôn phương. Và con đường xưa cùng lớn lên ngày nào, những cây cổ thụ nghiêng bóng cao, ôm ấp ký ức trong tâm hồn tôi. Quê hương cho tôi trái tim để yêu.

Lời thú tội (Sáng tác: Thanh Bùi, Dương Khắc Linh, Hồng Nhung)

Thật nhỏ bé, ngồi im trong một đêm lạnh nhìn quanh chỉ thấy vắng tanh, chỉ có giấc mơ màu xanh và ngàn ánh sao trời long lanh. Một mình tôi, một thế giới một tâm hồn tìm niềm vui trong giấc mơ, chẳng biết chia cùng ai, chẳng có ai chờ. Những niềm vui chỉ thật vui khi được chia cùng, những thành công chỉ là hư không khi chẳng ai chờ, giấc mơ của tôi có vậy thôi, tìm về chút yêu thương nhỏ nhoi.

Chờ tôi nhé, xòe tay đón, dịu dàng ánh thái dương tràn trong tôi. Cùng tôi nhé vào ngày mới trả lại hết những ưu tư suốt một đời, cho thênh thanh bầu trời, cho trên môi nụ cười.

THƯ HÀ NỘI (SÁNG TÁC: NGUYỄN VĨNH TIẾN)

Mỗi sớm…em thức giấc… 
Thấy Hà Nội bên sông…bao nhiêu ngày của anh…như sương giăng 
Mỗi sớm…em thức giấc…thấy từng ngón tay mình…ngập ngừng 
Mỗi sớm…hàng cây Hà Nội…như một lá thư tay 
Mỗi sớm…bậc thang Hà Nội…em lại thấy em như…từng ngõ vắng đợi anh 

Gửi anh…biết bao nhiêu ngày gió thổi 
Gửi anh…lá ngô mơn mởn mùa xuân 
Gửi anh…chuyến xe đi về xa thẳm 
Gửi anh…nhớ nhung bao dòng chữ lội…lội qua sông 
Gửi anh…chuyến xe đi về xa thẳm 
Gửi anh…nhớ nhung bao dòng chữ lội…lội qua sông 
Nhớ nhung bao dòng chữ lội…lội qua em.

Chuyên mục: Nhãn: , , ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s